Bài dự thi cuộc thi viết về những kỷ niệm sâu sắc về thầy cô và mái trường mến yêu

Đánh giá bài viết

Bài dự thi cuộc thi viết về những kỷ niệm sâu sắc về thầy cô và mái trường mến yêu

Bài làm

Trong trái tim của 46 học sinh lớp 7G chúng tôi, lớp học không chỉ là nơi trau dồi kiến thức, mà nó còn là một ngôi nhà ấm áp, thân thương. Đó là đại gia đình của người mẹ Cao Thị Kim Dung cùng 46 người con của mình. Và với tôi, đây là gia đình tuyệt vời nhất !

   Mỗi học sinh là một thành viên của đại gia đình này. Và tất nhiên, mẹ là người quan trọng nhất. Mẹ chúng tôi tên Cao Thị Kim Dung. Năm nay mẹ khoảng 40 tuổi. Mẹ có vóc dáng thanh mảnh, cao cao. Mẹ là một giáo viên đầy đặn kinh nghiệm, lâu năm trong nghề.Vào những khóa trước, mẹ dẫn dắt lớp nào, lớp đó luôn đứng đầu trương với nhiều thành tích đáng kể. Mẹ là một giáo viên hiền dịu, tâm lý và rất yêu thương học trò. Tuy vậy, mẹ cũng rất nghiêm khắc. Có vậy thì mẹ mới trị được 46 tiểu yêu tinh như chúng tôi chứ. Mẹ giảng bài cũng rất hay và dễ hiểu. Các bạn học không tốt văn được mẹ giảng dạy cũng trở thành học sinh giỏi văn đó nha. Đặc biệt, giọng văn của mẹ ngọt, sâu lắng và đi vào lòng người.  Nhiều lúc, tôi nghĩ: mẹ Dung có phải thiên thần được ông trời gửi xuống cho chúng tôi không. Nếu vậy, tôi muốn làm con của thiên thần này suốt quãng đời học sinh của mình !

Loading...

   Cũng góp phần rất quan trọng đó là anh cả, chị hai của lớp. Họ không ai khác chính là lớp trưởng và hai lớp phó cùng các tổ trưởng các tổ. Lớp trưởng Nguyễn Anh Tùng là một người nhiệt huyết. Bạn cùng mẹ dẫn lớp đi lên trông thấy. Chị hai phụ trách học tập là bạn Phạm Hải Hà. Hà là một người nghiêm túc. Trong lúc bạn hoạt động, không ai dám nói chuyện riêng. Bạn thẳng thắn chỉ lỗi sai cho các bạn nhưng không bao giờ làm mất lòng ai. Lớp phó lao động – văn thể mĩ Phạm Đoàn Phương Anh cũng không kém phần quan trọng nha. Bạn góp phần tạo nên môi trường xanh- sạch – đẹp cho chúng tôi học. Mỗi lần lớp có văn nghệ, bạn đều lo lắng lắng chu toàn nên lần nào cũng ẵm giải về cho lớp. Dù giải không cao, nhưng với chúng tôi đó là một niềm vui lớn!

    Và các phàn tử không thể thiếu đó là 44 học sinh còn lại. Các bạn ạ ! Nếu nói lớp tôi không ai ganh tị, đố kị hay giận hờn thì không đúng. Nhưng sau khi hòa giải, chúng tôi như hiểu nhau hơn.Trừ những lúc như vậy, chúng tôi tíu tít ríu rít bên nhau. Chúng tôi luôn đoàn kết, giúp đỡ lẫn nhau. Ai yếu ở khoản nào, người kia luôn sẵn sàng giúp đỡ. Vì vậy, thành tích các đoi bạn cùng tiến trong lớp tôi luôn rất tốt. Trong lớp, có ai buồn, họ tới an ủi và làm mọi cách để người kia vui lên. Ai đó ốm, họ lần lượt tới thăm, giảng lại bài trên lớp cho người ấy hiểu. Có khuyết điểm gì, họ nhắc nhở rồi giúp họ sửa chữa. Nhưng, giúp đỡ ở đaay không phải che đậy khuyết điểm hay giúp làm việc xấu mà giúp bạn bỏ đi tính xấu mà học tốt hơn.Tình bạn đẹp là vậy đó ! Tôi được như hôm nay là nhờ gặt hái của các bông hoa tình bạn đẹp.

“… Dù thời gian sẽ trôi

Nhưng không bao giờ quên đi kỉ niệm dấu yêu

Nơi trường xưa, bóng hình thấy không phai…”

    Bài hát “Lá thư gửi thầy” như nói hộ lòng tôi. Dù thời gian sẽ trôi, nhưng tôi không bao giờ quên thầy cô, bạn bè, trường lớp. Lớp 7G _ gia đình thứ 2 của tôi. Nơi giáo viên là cha mẹ, bạn bè là anh chị em cùng nhau tạo nên những kỉ niệm khó quên. Sau này, mọi thứ trong lớp học sẽ thay đổi. Và tôi cũng phải xa người mẹ của tri thức và các anh chị em chúng ta. Nhưng tôi vẫn luôn nhớ họ và những kỉ niệm của chúng tôi. Ước gì ! Thời gian như ngừng trôi, để tôi mãi là 1 người con của mẹ Dung, là anh chị em của 45 người bạn tuyệt vời nàyvà là thành viên của đại gia đình 7G.

Like bài viết để ủng hộ tác giả

Bình luận bài viết

DMCA.com Protection Status